6 tuổi tiểu xà hậu – Cuốn thứ nhất – Chương 24

Chương 24: Đáng đánh đòn tú bà

“Cái gì? !”

Lão bản hoài nghi mình nghe lầm.

“Ngươi lỗ tai điếc sao?” Lãnh Loan Loan cong môi, hé ra nụ cười tà tứ. Ánh mắt sáng ngời ánh lên tia lãnh khốc, nhìn lão bản, gằn từng chữ.

“Ngươi sau này không được bán trang sức tại đây nữa, nếu không, bổn cô nương gặp ngươi một lần, phá sạp ngươi một lầm.”

“Ngươi, ngươi không phân rõ phải trái .” Lão bản trừng mắt nhìn Lãnh Loan Loan một lúc lâu thốt ra một câu, tức giận đến không biết nói gì.

“Phân rõ phải trái?” Lãnh Loan Loan cười nhạo, nàng chính là đạo lý.

“Ôi, ta nói tiểu thư nhà ai vậy? Bộ dạng thật sự là trắng nõn như búp bê. Đáng tiếc a, tuổi còn nhỏ như vậy mà đã hung hãn rồi, trưởng thành thì còn phải biết.”

Lúc lão bản cùng Lãnh Loan Loan ánh mắt trừng nhau thì một nữ tử trung niên mặc váy ngắn đỏ thẫm, trên váy thêu đại đóa mẫu đơn màu vàng đi tới. Nhìn diện mạo nàng cũng không tồi, chỉ là khuôn mặt tô trét quá nhiều son phấn, hiển nhiên chính là một khuôn mặt đầy màu sắc. Ánh mắt khôn khéo lại quá tà dị đánh giá Lãnh Loan Loan, cũng không bỏ qua Thủy Dao mỹ lệ. Ánh mắt kia thấy thế nào cũng giống như tú bà chọn hàng hóa, làm cho người ta kìm không được tỏ vẻ chán ghét.

“Ngươi là ai?”

Đôi lông mày nho nhỏ của Lãnh Loan Loan nhăn lại, mắt lạnh lùng đánh giá nữ nhân lòe loẹt này. Xem ánh mắt bà ta thật dâm loạn, bàn tay nho nhỏ xoắn lại, Lãnh Loan Loan chịu đựng mắt chó của bà ta.

“Ta à, người ta thường gọi ta là mụ mụ.” Mặt đầy màu sắc vung khăn tay, khẽ che  môi hướng tới Lãnh Loan Loan cười nói.”Xem vị tiểu thư này thật lạ mặt, hẳn là từ bên ngoài đến đây.” Nhìn một cái, chậc, tiểu thư này bộ dáng xinh đẹp, thanh tú, sau khi lớn lên hẳn là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành. Ánh mắt Thường mụ mụ đánh giá Lãnh Loan Loan, lòng nổi lên tính toán. Xem trang phục hai người không tầm thường, hẳn là thiên kim nhà giàu. Nhưng chỉ cần nàng, Thường mụ mụ chọn trúng, thì không có ai chạy thoát khỏi lòng bàn tay. Trong ánh mắt khôn khéo lóe lên lệ quang, nếu đem hai nàng này về thanh lâu, nhất định sẽ kiếm được một khoản lớn.

Thì ra là tú bà thanh lâu.

Lãnh Loan Loan chán ghét liếc bà ta một cái, khó trách vừa nhìn đã chán ghét. Khuôn mặt trắng nõn lộ vẻ chán ghét không chút che dấu, lời nói cũng không chút lưu tình.

“Thì ra là tú bà, khó trách chướng mắt như vậy. Cút ngay.”

“Ngươi ——” Tú bà biến sắc, Thường mụ mụ nàng tuy là thanh lâu tú bà, nhưng ở đây cũng coi như là một nhân vật. Ngay cả không ít quan lại quyền quý đều nể nàng vài phần, lại không đoán được hiện tại trước mặt mọi người bị một đứa bé vô lễ khiển trách như thế, sao có thể không tức giận đây?

“Cái bản mặt hoa hòe của ngươi cút ngay.” Lãnh Loan Loan vừa rồi không có kiên nhẫn nói, ngữ khí rất thấp.

Thủy Dao biết hiện tại chủ tử đang tức giận, không khỏi có chút đồng tình với tú bà này.

“Chuyện gì xảy ra?”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s